Mộng chiều xuân

 Gió chiều thầm vương bao nhớ nhung
Người yêu thoáng qua trong giấc mộng...


Trong cuộc đời, có những thứ mà chúng ta rất yêu, rất muốn, rất khao khát, nhưng chẳng bao giờ chạm tới được. Ta biết đó là mơ, là mộng tưởng, là không thuộc về mình. Vậy mà, mỗi khi điều ấy lướt qua,ta lại muốn đắm chìm vào đó...một chút.

Vui nguồn sống mơ những ngày mong chờ
Trách ai đành tâm hững hờ...

Chẳng phải ta không cố gắng, không nỗ lực, nhưng tất cả đều vô nghĩa, nên đành buông trôi. 

Mối tình đầu xuân ai thấu chăng
Lòng tha thiết vương theo tiếng đàn
Mơ đời ái ân những ngày phong trần
Sống trong mộng đẹp ngày xuân

Hoài niệm có dễ dứt bỏ? Không hề. Mỗi khi một hình ảnh, một âm thanh, một mùi hương hay một ngôn từ gợi lại quá khứ, lòng ta lại trôi theo những hoài niệm ấy, miên man trong những cảm xúc vui buồn được gợi lên. 
Khi ngủ, ta thường mơ đi mơ lại những nỗi sợ.
Khi thức, ta thường mơ đi mơ lại những tiếc nuối.

Ngây thơ giáng huyền đến trong mơ
Lòng anh bớt sầu
Mộng vàng phút tan theo gió chiều
Biết em về đâu...

Thật ra, tất cả những điều ấy không tự nhiên đến với cuộc đời chúng ta. Vạn pháp đều do duyên mà hợp thành, lại do duyên mà ly tán. Chỉ là, ta chẳng thể nhìn thấu những nhân duyên ấy từ vô lượng kiếp, để hiểu tại sao những cảm xúc, những mơ mộng cứ bám lấy ta như một sợi tơ, mỏng manh mà bền chắc.

 Hãy trả lời lòng anh mấy câu
Tình duyên với em trong kiếp nào?
Xuân còn thăm tươi anh còn mong chờ
Ái ân kẻo tàn ngày mơ

Rốt cuộc, tất cả những ái, ố, hỷ, nộ đều chỉ là mộng, rồi cũng tan biến, giống như mùa xuân đến rồi lại đi, đi rồi lại đến. Mộng cũng như mây, không thể nắm lấy. Nhưng chỉ cần mở rộng bàn tay, ta sẽ cảm nhận được mọi thứ. 
Và mỉm cười.



Nhận xét

  1. Ra là ông anh mình cũng ướt át lắm chứ ko chỉ mỗi các con số khô khan ^^

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến