Đời đá vàng

Càng trưởng thành, chúng ta càng ít được làm những việc dễ dàng.

Một ngày đẹp trời, tất cả mọi người đều tìm đến bạn và đòi hỏi một điều gì đó. Tất cả đều gấp gáp và ta thì còn vướng bận với nhiều ý tưởng khác. Bạn gồng mình lên, cố gắng làm xong mọi việc, trả lời câu hỏi cho tất cả mọi người. 
Cuối cùng, những chuyện kém quan trọng thì được thông suốt, còn việc quan trọng nhất thì phải làm lại. 
Bạn lại miệt mài thêm 1 ngày, 2 ngày, rồi 3 ngày...giải quyết vấn đề giữa lúc phải đồng thời xử lý những việc khác bủa vây. 
Cuối cùng những việc xung quanh được giải quyết, còn việc quan trọng nhất bị hủy và mọi nỗ lực của bạn đút xuống tủ gầm bàn.
Buồn thực sự!
Ừ thì vẫn biết đời có thành có bại. Nhưng,
Cầm vàng mà lội qua sông
Vàng rơi không tiếc, tiếc công cầm vàng.

Giữa lúc ấy, một tin nhắn đùa cợt và mỉa mai được gửi đến. Người ta nhạo báng một nhận định trong quá khứ của mình.

Dính đến túi tiền của người khác thì không tránh nổi thị phi

Bởi đồng tiền liền khúc ruột
Mà lưỡi không xương, trăm đường lắt léo.


Đi tư vấn chuyện đầu tư cho thiên hạ, không thu của người ta nửa xu giấm tiền phí. Tài liệu mình phải bỏ tiền ra mua và chia sẻ miễn phí cho họ xài. Lúc nói đúng thì họ ngợi ca, lúc cái đúng chuyển thành sai thì họ giễu cợt. 
Ừ thì cũng tại nghe mình nói nên họ mới không có đủ số cổ phiếu đó như dự kiến. Bị chế nhạo là phải.
Nhưng 
Làm gì có ai đoán đúng hết mọi thứ trong ngắn hạn ở trên thị trường đầu tư? Và một nhận định trong bối cảnh quá khứ với khung thời gian tính bằng quý hoặc năm đâu thể được kiểm chứng bởi một phiên giao dịch?
Vậy mới có câu:

Trên thị trường đầu tư khoảng cách giữa "thầy" và "thằng" chỉ cách nhau một cây nến.

Nên

Lòng tốt thì cần đặt đúng chỗ, còn sự nhiệt tình chỉ nên có giới hạn.

Bỏ biết bao công sức viết bài, đem kiến thức đã học và kinh nghiệm đã tích lũy để chia sẻ lại cho cộng đồng. Chẳng mong gì hơn là mọi người sẽ hiểu rằng:

Đầu tư chứng khoán có thể khiến anh chị mất tiền nếu không quản trị rủi ro khi giao dịch.


 Cảm thấy được an ủi là mỗi khi viết bài thì vẫn có những anh chị em yêu thương mình vào ủng hộ.
Nhưng vẫn còn đó những người nói hoài không hiểu. Họ bị hấp dẫn bởi mấy ngôn từ self-help: "cặm cụi", "mindset dài hạn", hay "sự kì diệu của lãi kép", mà quên đi rằng, sự khôn ngoan và chủ động mới là thứ làm nên thành công của người nói những điều sáo rỗng kia vào tai họ.
Thế nên mới có hàng tá người ủng hộ một kẻ không có nửa xu kiến thức về chứng khoán, chỉ nhại lại lời từ bài giảng của một khoá học, lúc thị trường tạo đỉnh thì cặm cụi mua, lúc thị trường rớt xuống đáy thì bán, tính lãi kép trên Excel và gồng lỗ trên tài khoản. 
Và mới có hàng tá người khác vào chúc mừng một đôi vợ chồng làm công ăn lương đi vay ngân hàng, vét hết tiết kiệm để mua đất nền vùng ven không có sẵn nhà, giữa lúc thị trường bất động sản vẫn còn đang bất động.
Nghĩ tiếc tiền cho thiên hạ. Nhưng thiên hạ không tiếc tiền thì mình tiếc giùm họ để làm gì?
Mà cũng chẳng dám nói mạnh. 

Bây giờ mình cứ lải nhải những thứ như: đất là để xây nhà ở, để sản xuất kinh doanh, không phải để đầu cơ; đi đầu cơ đất nền là một hoạt động rất rủi ro,đừng vay tiền để làm chuyện đó kẻo vỡ nợ. Ai biết một ngày đẹp giời, đẹp giời vô cùng, một con đường lớn hay một khu đô thị được xây dựng ngay cạnh mảnh đất của đôi vợ chồng kia. Lúc đó thì trăm lời vạn lời can ngăn đều là ngu dốt 

Và biết đâu đấy, mai mốt bong bóng chứng khoán phình to, người ta lại lãi 8% hay 10% thì sao? Lúc đó những người cặm cụi họ sẽ ngồi mừng cho nhau còn mình lặng lẽ, ngậm ngùi ngồi nhìn tài khoản nhân đôi, nhân ba.
Lúc còn có lãi để trông thì rất khó khuyên những người thiếu kiến thức. Lúc có nhiều lãi thì không ai khuyên nổi ai vì khi đó ai cũng là chuyên gia.

Chờ lúc chia đôi tài khoản rồi nói. 
Tiếc là khi ấy những người kia, hầu hết, sẽ biến mất. Họ còn bận kiếm việc làm mới hoặc lo ngày 3 bữa ăn cho gia đình. Phải thực sự trải qua thì phần lớn mọi người mới hiểu rằng thị trường đầu tư chẳng bao giờ lao dốc khi kinh tế thịnh vượng, người dân giàu có cả. Nó chỉ xuống đáy khi người người mất việc, nhà nhà than khóc thôi. 

Lúc đó còn đâu tiền mà cặm cụi với đều đặn?

Rốt cuộc, đã chẳng muốn nghe nhau thì chẳng bao giờ có thể và chẳng cần nói gì thêm.
Không nên trách những người ấy. Họ đến vì hâm mộ idol, không phải để đầu tư.
Cũng không nên trách bản thân. Bụt còn chẳng thể độ hết chúng sinh trong cõi vô minh thì mình sao có thể giúp được cả thiên hạ.

Thôi về sống đời mình, như "Đời đá vàng" của bác Vũ Thành An :

Ôi thôi, đời ta phung phí trong cơn muộn phiền.

Ta xin tháng ngày rồi bình yên.








Nhận xét

Bài đăng phổ biến